Nhọc nhằn những hy sinh thầm lặng trong đêm


Mỗi buổi sáng thức giấc bước ra đường, ta đều thấy đường phố sạch bong, không một mẩu rác. Nhưng ẩn sau đó mấy ai nghĩ tới, đêm qua những nhân viên vệ sinh môi trường đã vất vả như thế nào?


Sau một ngày những xe rác được chất đầy về nơi tập kết để đưa đi phân hủy

Chỉ cần để ý một chút, chúng ta có thể nhận ra rằng, rác thải sinh hoạt luôn luôn hiển hiện quanh nơi ta sống và làm việc. Đó chính là nguyên nhân để ngày nào cũng vậy, trên khắp các nẻo đường chúng ta đi đều gặp những người lao công quét dọn vệ sinh. Những người lao công là phụ nữ hoặc nam giới khoác trên mình bộ quần áo đồng phục, kéo theo xe rác khắp các nẻo đường. Chắc chắn rằng, với mỗi người, không còn hình ảnh nào quen thuộc hơn. Nghề nghiệp nào cũng có sự vất vả riêng của nó, nhưng với những người lao động chân tay thì nghề lao công là khá vất vả. Mấy ai thấu hiểu được những góc khuất trong đó. Dẫu rằng, mỗi nghề có một ý nghĩa và tầm quan trọng riêng, nhưng đối với nhân viên vệ sinh môi trường chúng ta nên thấu hiểu, cảm thông và biết ơn họ.


Rác thải ở khắp các nẻo đường Hà Nội

Sau một ngày làm việc, con người sẽ để lại chủ yếu là rác thải. Khi người ta hối hả ngược xuôi đi về, thì ở mỗi nẻo đường vẫn là tiếng chổi tre quét rác, vẫn là đôi tay và đôi chân chăm chỉ cần mẫn của người lao công. Đường phố Hà Nội được sạch đẹp mỗi ngày là nhờ có họ, những người lao công thầm lặng. Bởi thế, không phải là ngẫu nhiên mà tiếng chổi tre được đi vào thơ ca của đất nước. Một ngày Hà Nội trở gió, mưa và lạnh, khi ai nấy đều nhanh chóng muốn trở về nhà bên gia đình quây quần buổi tối cuối tuần. Thì đây cũng chính là thời điểm “hoạt động” của những cô chú lao công. Thời gian nào cũng là thời gian làm việc của công nhân vệ sinh môi trường. Tuy nhiên, cứ cuối ngày tầm 18 giờ đến đêm khuya chính là giờ cao điểm của nghề này. Về đêm, Hà Nội vắng bóng người hơn, đường phố lúc này vắng lặng, chỉ còn hiện rõ hình ảnh những người lao công lọ mọ trong đêm quét rác, chất rác vào xe cẩu để chở đi. Bất kể con đường nào cũng là những hình ảnh ấy, họ là người chịu đựng mùi hôi nồng nặc của rác pha trộn vào nhau. Khi nhà nhà, người người chìm vào giấc ngủ sâu, thì thế giới ngoài kia vẫn có người đang bươn trải để kiếm sống, đang lặng lẽ làm đẹp cho đường phố, cho đất nước. Sự vất vả ấy cần được thấu hiểu, cảm thông.


Những người dọn vệ sinh môi trường thầm lặng

Cô Ho, một người hơn 10 năm trong nghề vệ sinh môi trường, đang cần mẫn, gom từng đống rác chất lên xe, vừa làm việc, cô vừa chia sẻ: “Tôi gắn bó với công việc này cũng khá lâu rồi, quét dọn đường cũng vất vả lắm, một ngày chỉ được ngủ dăm ba tiếng, nhưng làm lâu thành quen. Chỉ tội cái lúc người ta coi thường mình, khinh cái nghề này bẩn, hay có những người buông lời khó nghe. Vất vả nhất là dịp lễ Tết, không được nghỉ mà chúng tôi còn phải làm gấp đôi gấp ba ngày thường vì rác nhiều quá. Nghề khác thì tôi không biết, chứ cái nghề này, nghỉ nửa ngày thôi là rác chất lên nửa thành phố rồi. Hà Nội có lẽ chỉ sạch được lúc nửa đêm về sáng. Rồi khi con người ta thức giấc là rác thải cũng dậy theo.” Và như thế trong những lần về nhà muộn, tôi lại có dịp được ngắm những người lao công đang làm việc. Giữa cái thành phố vội vã này, thì họ, như những thước phim quay chậm, để ta cảm nhận và thấy chạnh lòng. Thiết nghĩ, bản thân chúng ta đều phải thầm cảm ơn họ vì đã góp phần không nhỏ cho cuộc sống của chúng ta sạch sẽ hơn mỗi ngày.

TIN TỨC