Ngày của Mẹ: Nghe những tâm sự rơi nước mắt


Trên đời này có một thứ tình yêu trao đi mà chẳng cần nhận lại, đó chính là tình yêu của mẹ. Tình cảm của mẹ là điều cao cả và thiêng liêng, không gì có thể đong đếm được. Ngày của mẹ (13/5), PV báo điện tử Người Đưa Tin đã được nghe những tâm sự rơi nước mắt từ các bạn trẻ khi nói về mẹ.

Chia sẻ với PV, cô gái trẻ Phạm Thị Huế (hiện là sinh viên HV Nông nghiệp), người đang từng ngày từng giờ giành giật sự sống từ căn bệnh ung thư gan quái ác bật khóc khi nhắc tới mẹ. Huế kể: “Từ ngày phát hiện bị bệnh, mẹ em đã khóc rất nhiều. Nhưng, mẹ chưa một lần khóc trước mặt em. Mặt khác, mẹ luôn động viên, chia sẻ với em mọi điều trong cuộc sống”. Không chỉ có thuốc thang chạy chữa, mẹ Huế còn là người yêu thương quan tâm Huế nhất. Những ngày tháng Huế phải nằm viện điều trị thì mẹ Huế là người chăm sóc và lo cho Huế. Hồi học THPT, cứ ngày nào đến đợt truyền phải đi viện thì mẹ Huế lại đèo xe máy đưa Huế tới viện. Dù trời mưa hay nắng 2 mẹ con Huế vẫn vượt cả 100km. Mỗi lần đi mẹ Huế lại chuẩn bị đầy đủ quần áo, đồ ăn để Huế không bị đói và thiếu bất kỳ thứ gì.


Mẹ luôn bên cạnh động viên mỗi khi Huế buồn vì căn bệnh ung thư quái ác.

“Buổi sáng sớm đi truyền là mẹ em phải tranh thủ đi mua đồ ăn cho em. Rồi lúc em truyền thuốc, mẹ em lại ngồi túc trực bên cạnh để xoa bóp chân tay cho em. Em phải mổ rất nhiều, trước khi mổ mẹ em sẽ lau người cho em vì em không được tắm… Mẹ em chưa bao giờ phàn nàn hay ca thán điều gì về bệnh tật của em. Em chỉ muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc tới mẹ em, cảm ơn mẹ đã luôn bên em và cho em rất rất nhiều điều. Nhờ có mẹ luôn đồng hành, động viên suốt chặng đường điều trị, em như được tiếp thêm nghị lực sống”, Huế tâm sự. Cùng chia sẻ với PV, bạn trẻ Thu Phương (Phú Thọ) bày tỏ: “Từ ngày bố tôi mất đi, mẹ một tay chăm sóc, lo lắng cho 3 chị em tôi. Tôi còn nhớ, ngày nhỏ bố đi làm ăn xa, mỗi khi mưa bão lớn, mẹ lại cõng 3 chị em tôi lên nhà bác vì sợ nhà sẽ đổ. Ngày ấy, nhà tôi nghèo lắm, mẹ thường độn sắn với cơm và nhường hết cơm cho chị em tôi ăn. Cứ thế, cả cuộc đời mẹ “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” không có một ngày nào nghỉ ngơi. Chúng tôi đã lớn lên trên đôi vai trần của cha và những giọt mồ hôi của mẹ. Bây giờ, khi tóc mẹ đã điểm bạc thì chúng tôi mỗi đứa một phương, bận bịu với công việc không thể về thăm mẹ thường xuyên, chúng tôi chỉ có thể gọi điện về cho mẹ để nói chuyện hàng ngày. Thời gian tới chúng tôi sẽ cố gắng ở bên mẹ thật nhiều và mong có thể làm được những điều tốt đẹp nhất cho mẹ”. Còn bạn Nguyễn Minh Thảo (Hà Nội) gửi những lời chúc xúc động đến mẹ: “Tôi và mẹ đã có một thời gian “chiến tranh lạnh” vì tôi không chịu nghe lời mẹ, làm những việc không đúng với những gì mẹ chỉ dạy. Khi tôi ốm phải nhập viện điều trị thì mẹ là người duy nhất ở bên cạnh tôi. Lúc đó, tôi mới nhận ra một điều rằng, tình cảm của mẹ là thiêng liêng và vĩ đại nhất. Tôi chỉ dám nói thì thầm lời xin lỗi mẹ mà thôi. Nhân ngày của mẹ, tôi muốn gửi lời chúc tốt đẹp nhất của mình đến mẹ, mong mẹ hãy bỏ qua cho những lỗi lầm của tôi trước đây”.

TIN TỨC